
Đăng ký tư vấn
Hợp đồng lao động cấp cao nếu chỉ dùng mẫu phổ thông có thể khiến doanh nghiệp mất quyền kiểm soát KPI, dữ liệu, ESOP và cơ chế chấm dứt với CEO/CFO/COO. Giải pháp an toàn là thiết kế hợp đồng lao động với người quản lý doanh nghiệp theo ma trận quyền hạn, lương thưởng, bảo mật, không lôi kéo, giới hạn cạnh tranh, bàn giao và cơ chế xử lý xung đột lợi ích. Doanh nghiệp cần gắn quy định Luật Lao động với quy chế nội bộ, thẩm quyền phê duyệt và nghĩa vụ trung thành theo pháp luật doanh nghiệp. Đây là nhóm hợp đồng nên được rà soát chiến lược bởi Tư Vấn Long Phan.

Lưu ý pháp lý quan trọng:
Hợp đồng lao động cấp cao không chỉ ghi nhận việc làm, lương và thời gian làm việc. Với CEO, CFO, COO hoặc Giám đốc khối, hợp đồng phải đồng thời kiểm soát quyền đại diện, quyền phê duyệt ngân sách, quyền truy cập dữ liệu và nghĩa vụ quản trị.
Về bản chất, đây nên được thiết kế như hợp đồng lao động với người quản lý doanh nghiệp. Cách tiếp cận này giúp doanh nghiệp tránh nhầm lẫn giữa quan hệ lao động thuần túy và trách nhiệm quản trị phát sinh theo pháp luật doanh nghiệp.
Nhân sự cấp cao vẫn có thể là người lao động nếu làm việc theo thỏa thuận, được trả lương và chịu sự quản lý, điều hành, giám sát. Quan hệ này được nhận diện theo bản chất công việc, không chỉ theo tên gọi chức danh, theo Khoản 1 Điều 3 Bộ luật Lao động năm 2019.
Điểm khác biệt nằm ở quyền lực quản trị. Người quản lý doanh nghiệp bao gồm Giám đốc, Tổng giám đốc, thành viên Hội đồng quản trị, Chủ tịch Hội đồng thành viên và cá nhân giữ chức danh quản lý khác theo Điều lệ công ty, theo Khoản 24 Điều 4 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Vì vậy, mẫu hợp đồng lao động phổ thông thường không đủ an toàn cho vị trí C-Level. Doanh nghiệp cần bổ sung phụ lục về thẩm quyền quyết định, giới hạn ngân sách, quyền ký kết, KPI và nghĩa vụ tránh xung đột lợi ích.

Hợp đồng lao động cấp cao phải làm rõ chức danh, phạm vi công việc, tiền lương, quyền và nghĩa vụ của mỗi bên. Đây là nhóm nội dung chủ yếu của hợp đồng lao động, theo Khoản 1 Điều 21 Bộ luật Lao động năm 2019.
Với người được thuê làm giám đốc trong doanh nghiệp có vốn nhà nước, hợp đồng còn phải có điều khoản chuyên biệt về quyền hạn, đánh giá hiệu quả, điều kiện bãi nhiệm và cơ chế giải quyết tranh chấp. (Cơ sở áp dụng là Điều 5, Điều 6 Nghị định số 145/2020/NĐ-CP.)
Trong thực tiễn tư vấn, nội dung này nên được cụ thể hóa thành các nhóm điều khoản sau:
Nếu hợp đồng giao trách nhiệm doanh thu nhưng không giao quyền kiểm soát ngân sách, nhân sự hoặc chiến lược, doanh nghiệp sẽ khó xử lý khi phát sinh tranh chấp về “không hoàn thành công việc”.
Một nhân sự cấp cao có thể giao kết hợp đồng lao động với nhiều người sử dụng lao động. Tuy nhiên, họ phải bảo đảm thực hiện đầy đủ các nội dung đã cam kết, theo Khoản 1 Điều 19 Bộ luật Lao động số năm 2019.
Quy định này tạo dư địa cho chuyên gia quản trị, CFO bán thời gian hoặc cố vấn điều hành tham gia nhiều doanh nghiệp. Nhưng với vị trí nắm dữ liệu tài chính, khách hàng hoặc chiến lược, rủi ro xung đột lợi ích phải được kiểm soát ngay từ hợp đồng.
Doanh nghiệp nên yêu cầu nhân sự cấp cao kê khai các quan hệ lợi ích liên quan trước khi nhận việc. Nghĩa vụ thông báo về doanh nghiệp mà người quản lý hoặc người liên quan làm chủ, cùng sở hữu hoặc sở hữu phần vốn góp chi phối được ghi nhận tại Khoản 1 Điều 71 và Khoản 1 Điều 165 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Điều khoản kê khai không nên viết chung chung. Thay vào đó, hợp đồng cần quy định rõ thời điểm kê khai, phạm vi doanh nghiệp liên quan, nghĩa vụ cập nhật và chế tài nếu che giấu thông tin gây thiệt hại cho công ty.

Cơ chế tài chính trong hợp đồng lao động cấp cao phải được thiết kế như một công cụ quản trị hiệu quả, không chỉ là bảng lương. Với CEO, CFO hoặc COO, lương cố định, thưởng KPI, ESOP và gói chấm dứt phải gắn trực tiếp với kết quả kinh doanh, phạm vi quyền hạn và nghĩa vụ trung thành.
Nếu doanh nghiệp chỉ thỏa thuận tổng thu nhập mà không quy định điều kiện đạt thưởng, thời điểm chi trả và cơ chế thu hồi, rủi ro tranh chấp sẽ phát sinh ngay khi kết quả kinh doanh không đạt kỳ vọng.
Đối với người quản lý doanh nghiệp, thu nhập nên phản ánh giá trị quản trị thực tế. Tiền lương, thù lao, thưởng của Giám đốc, Tổng giám đốc và người quản lý khác được chi trả theo kết quả và hiệu quả kinh doanh của công ty theo Khoản 1 Điều 66, Khoản 1 Điều 84 và Khoản 1 Điều 163 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Cách an toàn là chia quyền lợi thành các nhóm độc lập:
Doanh nghiệp nên tránh cam kết thưởng bằng ngôn ngữ tuyệt đối. Mỗi khoản thưởng cần có điều kiện kích hoạt, điều kiện loại trừ và thẩm quyền phê duyệt rõ ràng.
Cơ chế trả thưởng cho nhân sự cấp cao phải phù hợp với quy chế nội bộ. Quy chế thưởng phải được công bố công khai tại nơi làm việc, theo Khoản 2 Điều 104 Bộ luật Lao động năm 2019.
Đối với thang lương, bảng lương và định mức lao động, doanh nghiệp phải tham khảo ý kiến tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở nếu có. Đồng thời, nội dung này phải được công bố công khai trước khi thực hiện, theo Khoản 3 Điều 93 Bộ luật Lao động năm 2019.
Với người quản lý doanh nghiệp, các khoản chi trả còn phải được tính vào chi phí kinh doanh và thể hiện thành mục riêng trong báo cáo tài chính hằng năm. Quy định này được ghi nhận tại Khoản 2 Điều 66, Khoản 2 Điều 84 và Khoản 3 Điều 163 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Thiếu minh bạch trong cơ chế thưởng có thể khiến doanh nghiệp khó chứng minh căn cứ từ chối trả thưởng. Rủi ro này đặc biệt lớn khi hợp đồng có ESOP, thưởng lợi nhuận hoặc thưởng theo thương vụ gọi vốn.
Thưởng cho nhân sự cấp cao phải đi kèm giới hạn tài chính của doanh nghiệp. Giám đốc hoặc Tổng giám đốc không được tăng tiền lương, trả thưởng khi công ty không có khả năng thanh toán đủ các khoản nợ đến hạn, theo Khoản 2 Điều 71 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Hợp đồng nên có điều khoản clawback để thu hồi thưởng nếu nhân sự cấp cao vi phạm nghĩa vụ trung thành, kê khai sai dữ liệu, che giấu xung đột lợi ích hoặc gây thiệt hại cho công ty. Đây là điểm cần thiết khi khoản thưởng được giải ngân trước khi hoàn tất kiểm toán hoặc nghiệm thu KPI.
Cơ chế thu hồi không nên được viết như quyền tùy nghi của doanh nghiệp. Điều khoản cần xác định rõ sự kiện vi phạm, phạm vi khoản thưởng bị thu hồi, phương pháp khấu trừ và giới hạn khấu trừ tiền lương không quá 30% tiền lương thực trả hằng tháng sau khi trích nộp các khoản bắt buộc, theo Khoản 3 Điều 102 Bộ luật Lao động năm 2019.
Với hợp đồng lao động cấp cao, rủi ro lớn nhất không chỉ nằm ở năng lực điều hành. Rủi ro trọng yếu thường phát sinh khi người quản lý sử dụng thông tin, cơ hội kinh doanh hoặc quyền phê duyệt nội bộ để phục vụ lợi ích riêng.
Doanh nghiệp cần thiết kế hợp đồng như một công cụ kiểm soát nghĩa vụ trung thành, nghĩa vụ cẩn trọng và nghĩa vụ tránh xung đột lợi ích. Đây là lớp điều khoản phải đi cùng KPI, thưởng, ESOP và quyền đại diện.
Người quản lý doanh nghiệp không chỉ chịu trách nhiệm như người lao động hưởng lương. Họ còn có nghĩa vụ trung thành với lợi ích của công ty, không lạm dụng địa vị, chức vụ, thông tin, bí quyết hoặc cơ hội kinh doanh để tư lợi, theo Khoản 1 Điều 71 và Khoản 1 Điều 165 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Điều khoản hợp đồng nên chuyển nghĩa vụ này thành chuẩn hành vi cụ thể. Doanh nghiệp cần quy định rõ các hành vi bị cấm, gồm sử dụng dữ liệu khách hàng, thông tin giá, kế hoạch gọi vốn, chiến lược sản phẩm hoặc nguồn cung để phục vụ bên thứ ba.
Nếu nghĩa vụ trung thành chỉ được ghi nhận chung chung, doanh nghiệp sẽ khó chứng minh hành vi vi phạm. Rủi ro này đặc biệt cao khi CEO, CFO hoặc COO đồng thời tham gia cố vấn, đầu tư hoặc điều hành doanh nghiệp khác.
Xung đột lợi ích phải được kiểm soát trước khi nhân sự cấp cao nhận quyền điều hành. Người quản lý có nghĩa vụ thông báo kịp thời, đầy đủ, chính xác cho công ty về doanh nghiệp mà mình hoặc người có liên quan làm chủ, cùng sở hữu hoặc sở hữu phần vốn góp chi phối, theo Khoản 1 Điều 71 và Khoản 1 Điều 165 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Hợp đồng nên yêu cầu kê khai bằng văn bản đối với các nhóm lợi ích sau:
Cơ chế kê khai cần có thời điểm cập nhật định kỳ và nghĩa vụ thông báo ngay khi phát sinh lợi ích mới. Nếu thiếu quy trình này, doanh nghiệp khó xử lý giao dịch tư lợi trước khi thiệt hại xảy ra.
Chế tài phải đủ rõ để tạo sức răn đe và có khả năng thực thi. Người quản lý vi phạm nghĩa vụ có thể phải chịu trách nhiệm cá nhân hoặc liên đới đền bù lợi ích bị mất, trả lại lợi ích đã nhận và bồi thường toàn bộ thiệt hại cho công ty, bên thứ ba, theo Khoản 2 Điều 165 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Đối với hợp đồng hoặc giao dịch tư lợi trái phép, rủi ro không dừng ở xử lý nội bộ. Hợp đồng hoặc giao dịch có thể bị vô hiệu; người ký kết và người có liên quan phải liên đới bồi thường thiệt hại, hoàn trả cho công ty các khoản lợi thu được, theo Khoản 3 Điều 67, Khoản 5 Điều 86 và Khoản 5 Điều 167 Luật Doanh nghiệp năm 2020.
Vì vậy, hợp đồng lao động cấp cao nên gắn vi phạm xung đột lợi ích với các hậu quả cụ thể:
Điều khoản chế tài cần tránh trao quyền xử lý tuyệt đối cho doanh nghiệp. Cách an toàn hơn là xác định rõ hành vi vi phạm, trình tự xác minh, thẩm quyền kết luận và cơ chế đối trừ trong giới hạn pháp luật lao động.
Với nhân sự cấp cao, rủi ro thất thoát tài sản không chỉ là tài sản hữu hình. Rủi ro thực tế thường nằm ở dữ liệu khách hàng, mã nguồn, chiến lược giá, tài khoản CRM, tài khoản quảng cáo và bí mật kinh doanh.
Doanh nghiệp cần tách rõ ba lớp bảo vệ: bảo mật thông tin, không lôi kéo nhân sự hoặc khách hàng, và hạn chế cạnh tranh sau khi chấm dứt hợp đồng lao động. Việc gộp tất cả vào một điều khoản chung dễ làm giảm khả năng thực thi khi tranh chấp phát sinh.
Thỏa thuận bảo mật phải được thiết kế như nghĩa vụ pháp lý riêng, không chỉ là cam kết đạo đức nghề nghiệp. Khi người lao động làm việc liên quan trực tiếp đến bí mật kinh doanh, bí mật công nghệ, người sử dụng lao động có quyền thỏa thuận bằng văn bản về nội dung, thời hạn bảo vệ, quyền lợi và bồi thường khi vi phạm, theo Khoản 2 Điều 21 Bộ luật Lao động năm 2019.
Đối với CEO, CFO hoặc COO, phạm vi bảo mật nên bao gồm:
Điều khoản bảo mật cần xác định rõ thời hạn bảo vệ, phạm vi thông tin mật, quyền truy cập và chế tài bồi thường. Nếu hợp đồng chỉ ghi “bảo mật mọi thông tin”, doanh nghiệp sẽ khó chứng minh thông tin nào thực sự là bí mật kinh doanh.
Điều khoản không lôi kéo và không cạnh tranh phải được tách thành hai cơ chế riêng. Không lôi kéo tập trung vào việc ngăn nhân sự cấp cao kéo theo nhân viên, khách hàng hoặc nhà cung cấp; hạn chế cạnh tranh tập trung vào việc không làm việc cho đối thủ trong phạm vi hợp lý.
Cách soạn thảo an toàn là giới hạn rõ các yếu tố sau:
Nếu điều khoản không cạnh tranh quá rộng, không có bồi hoàn và cản trở quyền làm việc quá mức, rủi ro vô hiệu hoặc khó thực thi sẽ tăng cao. Doanh nghiệp nên ưu tiên chứng minh mục tiêu bảo vệ bí mật kinh doanh, thay vì chỉ cấm nhân sự làm cho đối thủ.
Tài sản trí tuệ do nhân sự cấp cao tạo ra trong quá trình thực hiện công việc cần được xác lập quyền sở hữu ngay từ hợp đồng. Bí mật kinh doanh thu được do người lao động thực hiện công việc được giao thuộc quyền sở hữu của người giao việc, trừ trường hợp có thỏa thuận khác, theo Khoản 3 Điều 121 Luật Sở hữu trí tuệ năm 2005.
Đối với sáng chế, kiểu dáng công nghiệp hoặc thiết kế bố trí, doanh nghiệp đầu tư kinh phí và phương tiện vật chất có quyền đăng ký nếu kết quả được tạo ra trong quá trình giao việc. Cơ sở áp dụng là Điểm b Khoản 1 Điều 86 Luật Sở hữu trí tuệ năm 2005, được sửa đổi, bổ sung bởi Luật Sở hữu trí tuệ sửa đổi số năm 2025.
Hợp đồng nên yêu cầu bàn giao định kỳ và khi chấm dứt đối với:
Hành vi tiếp cận, tiết lộ hoặc sử dụng bí mật kinh doanh khi không được phép là hành vi xâm phạm quyền đối với bí mật kinh doanh, theo Khoản 1 Điều 127 Luật Sở hữu trí tuệ năm 2005.
Chế tài phải được thiết kế đủ cụ thể để doanh nghiệp có căn cứ xử lý nội bộ và yêu cầu bồi thường. Người lao động có hành vi tiết lộ bí mật kinh doanh, bí mật công nghệ hoặc xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của người sử dụng lao động có thể bị xử lý kỷ luật sa thải, theo Khoản 2 Điều 125 Bộ luật Lao động năm 2019.
Đối với hành vi cạnh tranh không lành mạnh, doanh nghiệp cần lưu ý các nhóm hành vi bị cấm như ép buộc đối tác ngừng giao dịch, cung cấp thông tin không trung thực gây ảnh hưởng uy tín hoặc lôi kéo khách hàng bất chính. Cơ sở xử lý là Khoản 2, Khoản 3, Khoản 5 Điều 45 Luật Cạnh tranh số năm 2018.
Nếu hành vi vi phạm liên quan trực tiếp đến tài chính, tài sản, bí mật công nghệ hoặc bí mật kinh doanh, thời hiệu xử lý kỷ luật lao động có thể kéo dài đến 12 tháng kể từ ngày xảy ra hành vi, theo Khoản 1 Điều 123 Bộ luật Lao động năm 2019.
Điều khoản chế tài cần đi cùng quy trình chứng cứ. Doanh nghiệp nên lưu nhật ký truy cập, phân quyền hệ thống, biên bản bàn giao và bằng chứng số để tránh tranh chấp về tính hợp pháp của việc xử lý kỷ luật.
Chấm dứt hợp đồng lao động cấp cao không chỉ là kết thúc quan hệ trả lương. Với CEO, CFO hoặc COO, doanh nghiệp còn phải xử lý đồng thời quyền điều hành, quyết định miễn nhiệm, dữ liệu, tài sản số, khách hàng và các khoản quyền lợi hậu hợp đồng.
Rủi ro lớn nhất là doanh nghiệp chấm dứt đúng về mặt nhân sự nhưng lại bỏ sót quyền truy cập hệ thống, hồ sơ giao dịch hoặc nghĩa vụ bàn giao. Vì vậy, hợp đồng phải thiết kế sẵn kịch bản chấm dứt ngay từ thời điểm giao kết.
Đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động và miễn nhiệm chức danh quản lý là hai cơ chế khác nhau. Một cơ chế xử lý quan hệ lao động, cơ chế còn lại xử lý địa vị quản trị theo điều lệ và quyết định của cơ quan có thẩm quyền trong doanh nghiệp.
Với người quản lý doanh nghiệp, thời hạn báo trước khi đơn phương chấm dứt hợp đồng có chuẩn riêng. Một bên phải báo trước ít nhất 120 ngày đối với hợp đồng không xác định thời hạn hoặc hợp đồng xác định thời hạn từ 12 tháng trở lên; đối với hợp đồng dưới 12 tháng, thời hạn báo trước ít nhất bằng 1/4 thời hạn hợp đồng, theo Khoản 2 Điều 7 Nghị định số 145/2020/NĐ-CP.
Doanh nghiệp không nên dùng thời hạn 30 hoặc 45 ngày như lao động thông thường cho CEO/CFO/COO. Nếu hợp đồng cấp cao quy định sai thời hạn báo trước, rủi ro gián đoạn điều hành, mất dữ liệu và tranh chấp bồi thường sẽ tăng đáng kể.
Hợp đồng lao động cấp cao cần dự liệu nhiều kịch bản chấm dứt. Mỗi kịch bản phải gắn với căn cứ pháp lý, thẩm quyền phê duyệt, nghĩa vụ báo trước, quyền lợi tài chính và trách nhiệm bàn giao.
Doanh nghiệp nên phân nhóm rõ các trường hợp sau:
Khi hợp đồng chấm dứt, doanh nghiệp phải thanh toán các khoản liên quan đến quyền lợi của mỗi bên trong 14 ngày làm việc. Trường hợp đặc biệt có thể kéo dài nhưng không quá 30 ngày, theo Khoản 1 Điều 48 Bộ luật Lao động năm 2019.
Hợp đồng cấp cao không thể loại trừ các quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng mà pháp luật đã bảo vệ cho người lao động. Nhân sự cấp cao có thể chấm dứt không cần báo trước nếu thuộc các trường hợp luật định.
Các tình huống rủi ro thường gặp gồm:
Quyền đơn phương chấm dứt không cần báo trước trong các trường hợp này được ghi nhận tại Khoản 2 Điều 35 Bộ luật Lao động năm 2019. Vì vậy, doanh nghiệp cần bảo đảm hồ sơ tuyển dụng, mô tả quyền hạn, cơ chế trả lương và điều kiện làm việc không mâu thuẫn với hợp đồng đã ký.
Bàn giao đối với nhân sự cấp cao phải được xem là một quy trình kiểm soát rủi ro, không chỉ là biên bản hành chính. Đối tượng bàn giao cần bao gồm tài sản vật chất, tài sản số, quyền truy cập, hồ sơ khách hàng và dữ liệu quản trị.
Hợp đồng hoặc phụ lục bàn giao nên quy định rõ:
Doanh nghiệp nên gắn việc quyết toán thưởng, ESOP hoặc gói chấm dứt với nghĩa vụ bàn giao hợp lệ. Tuy nhiên, cơ chế giữ lại hoặc khấu trừ phải có căn cứ rõ, tránh biến thành hành vi giữ lương trái quy định.
Tranh chấp hợp đồng lao động cấp cao thường không chỉ xoay quanh tiền lương. Với CEO, CFO hoặc COO, tranh chấp có thể đồng thời phát sinh từ KPI, thưởng, ESOP, bảo mật, không lôi kéo, miễn nhiệm chức danh và nghĩa vụ trung thành.
Doanh nghiệp cần thiết kế cơ chế giải quyết theo tầng ngay trong hợp đồng. Mục tiêu là bảo vệ dữ liệu quản trị, rút ngắn thời gian xử lý và tránh chọn sai cơ quan có thẩm quyền.
Cơ chế theo tầng giúp doanh nghiệp kiểm soát xung đột trước khi chuyển sang thủ tục tố tụng. Với hợp đồng lao động cấp cao, tầng đầu tiên nên là thương lượng nội bộ có thời hạn, kèm nghĩa vụ bảo mật và bảo toàn dữ liệu.
Sau thương lượng, tranh chấp lao động cá nhân có thể được giải quyết thông qua Hòa giải viên lao động, Hội đồng trọng tài lao động hoặc Tòa án nhân dân. Thẩm quyền này được ghi nhận tại Điều 187 Bộ luật Lao động năm 2019.
Hợp đồng nên quy định rõ trình tự sau:
Cách viết này giúp doanh nghiệp tránh nhầm lẫn giữa tranh chấp lao động, tranh chấp quản trị và tranh chấp thương mại. Đây là điểm quan trọng khi hợp đồng có điều khoản ESOP, không cạnh tranh hoặc bồi thường thiệt hại.
Không phải mọi tranh chấp lao động đều phải qua hòa giải trước khi ra Tòa án. Một số tranh chấp có mức độ rủi ro cao được quyền yêu cầu Tòa án giải quyết ngay.
Nhóm tranh chấp cần lưu ý gồm bồi thường thiệt hại, trợ cấp khi chấm dứt hợp đồng, xử lý kỷ luật sa thải và đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động. Các tranh chấp này không bắt buộc qua hòa giải, theo Khoản 1 Điều 188 Bộ luật Lao động năm 2019.
Với nhân sự cấp cao, nhóm tranh chấp này thường gắn với:
Doanh nghiệp cần phân loại tranh chấp ngay khi phát sinh. Nếu xử lý sai tuyến, hồ sơ có thể bị kéo dài, trong khi dữ liệu quản trị và quan hệ khách hàng tiếp tục bị ảnh hưởng.
Trọng tài không phải cơ chế có thể áp dụng cho mọi tranh chấp trong hợp đồng lao động cấp cao. Với tranh chấp lao động, Hội đồng trọng tài lao động là thiết chế cần được xem xét theo Bộ luật Lao động. Với tranh chấp thương mại hoặc quản trị tách biệt, Trọng tài thương mại chỉ phù hợp khi có cơ sở pháp lý và thỏa thuận trọng tài hợp lệ.
Điểm cần kiểm tra là bản chất yêu cầu tranh chấp. Nếu yêu cầu liên quan đến tiền lương, kỷ luật sa thải, đơn phương chấm dứt hợp đồng hoặc trợ cấp, doanh nghiệp không nên mặc định đưa toàn bộ vụ việc ra Trọng tài thương mại.
Ngược lại, nếu tranh chấp phát sinh từ giao dịch tư lợi, nghĩa vụ người quản lý, chuyển giao lợi ích hoặc thỏa thuận cổ phần có tính thương mại độc lập, điều khoản trọng tài thương mại có thể được cân nhắc. Tuy nhiên, điều khoản này phải được tách rõ khỏi phần xử lý quan hệ lao động.
Cách an toàn là xây dựng điều khoản giải quyết tranh chấp theo cấu trúc phân loại:
Điều khoản giải quyết tranh chấp càng rõ, doanh nghiệp càng giảm nguy cơ bị phản đối thẩm quyền. Đây là yếu tố quyết định khi vụ việc có đồng thời yêu cầu lao động và yêu cầu bồi thường thương mại.
Thời hiệu là điểm doanh nghiệp không được bỏ qua khi xử lý tranh chấp với nhân sự cấp cao. Thời hiệu yêu cầu Tòa án giải quyết tranh chấp lao động cá nhân là 01 năm kể từ ngày phát hiện hành vi bị cho là vi phạm quyền và lợi ích hợp pháp, theo Khoản 3 Điều 190 Bộ luật Lao động năm 2019.
Với tranh chấp liên quan dữ liệu, bí mật kinh doanh hoặc xung đột lợi ích, chứng cứ phải được chuẩn bị trước khi quan hệ lao động chấm dứt. Doanh nghiệp cần bảo toàn nhật ký truy cập, email công vụ, biên bản bàn giao, quy chế thưởng, KPI và quyết định phê duyệt nội bộ.
Hồ sơ tranh chấp nên được tổ chức theo từng nhóm:
Thiếu chứng cứ quản trị sẽ làm suy yếu vị thế đàm phán của doanh nghiệp. Với nhân sự cấp cao, chiến lược chứng cứ phải đi trước chiến lược khởi kiện hoặc thương lượng.
Hợp đồng lao động cấp cao đòi hỏi xử lý đồng thời pháp luật lao động, quản trị doanh nghiệp, bảo mật dữ liệu, ESOP, KPI và cơ chế hậu chấm dứt. Tư Vấn Long Phan hỗ trợ doanh nghiệp và nhân sự C-Level thiết kế cấu trúc hợp đồng có khả năng vận hành, kiểm soát rủi ro và bảo vệ lợi ích thương mại hợp pháp.
Trọng tâm tư vấn không dừng ở soạn thảo điều khoản. Mục tiêu là thiết lập một bộ hồ sơ quản trị nhân sự cấp cao có thể dùng trong đàm phán, vận hành, xử lý vi phạm và giải quyết tranh chấp.
Tư Vấn Long Phan rà soát cấu trúc hợp đồng theo chức danh, quyền hạn và mức độ kiểm soát dữ liệu của nhân sự cấp cao. Với CEO, CFO, COO hoặc Giám đốc khối, hợp đồng cần gắn rõ quyền điều hành với KPI, ngân sách, nghĩa vụ bảo mật và cơ chế bàn giao.
Các công việc tư vấn trọng tâm gồm:
Cách tiếp cận này giúp doanh nghiệp tránh dùng mẫu hợp đồng phổ thông cho vị trí có quyền tác động trực tiếp đến tài chính, dữ liệu và chiến lược kinh doanh.
Đàm phán hợp đồng cấp cao cần một ma trận lợi ích rõ ràng. Doanh nghiệp cần bảo vệ quyền kiểm soát, còn nhân sự cấp cao cần giới hạn trách nhiệm theo quyền hạn thực tế được trao.
Tư Vấn Long Phan hỗ trợ các đầu việc cụ thể sau:
Khi đàm phán được chuẩn hóa bằng hồ sơ, doanh nghiệp giảm nguy cơ cam kết vượt thẩm quyền hoặc tạo quyền lợi tài chính khó thu hồi khi phát sinh vi phạm.
Rà soát tuân thủ giúp doanh nghiệp phát hiện sớm rủi ro từ hợp đồng cũ, quy chế thưởng, ESOP, điều khoản không cạnh tranh hoặc hồ sơ xử lý kỷ luật. Đây là bước cần thiết trước khi bổ nhiệm, tái bổ nhiệm, tái cấu trúc hoặc chấm dứt quan hệ với nhân sự chủ chốt.
Tư Vấn Long Phan thực hiện các nhóm công việc sau:
Quý doanh nghiệp hoặc nhân sự cấp cao có thể gửi hợp đồng, phụ lục, quy chế thưởng và hồ sơ liên quan qua Email info@longphanpmt.com hoặc Zalo 0906.735.386 để Tư Vấn Long Phan đánh giá sơ bộ rủi ro pháp lý.
Khi hợp đồng lao động cấp cao gắn với KPI, dữ liệu khách hàng, ESOP và quyền điều hành, sai sót nhỏ có thể tạo rủi ro tài chính lớn. Các câu hỏi dưới đây tập trung vào tình huống doanh nghiệp thường gặp khi thiết kế hợp đồng lao động với người quản lý doanh nghiệp, đặc biệt trong giai đoạn đàm phán, chấm dứt và xử lý tranh chấp.
Có, CEO hoặc CFO có thể giao kết hợp đồng lao động với nhiều người sử dụng lao động nếu bảo đảm thực hiện đầy đủ toàn bộ nghĩa vụ đã cam kết. Doanh nghiệp nên bổ sung nghĩa vụ kê khai lợi ích liên quan, bảo mật dữ liệu và tránh xung đột lợi ích ngay trong hợp đồng. Quyền giao kết nhiều hợp đồng được ghi nhận tại Khoản 1 Điều 19 Bộ luật Lao động năm 2019.
Thời gian thử việc đối với công việc của người quản lý doanh nghiệp không được vượt quá 180 ngày. Doanh nghiệp nên dùng giai đoạn này để kiểm chứng năng lực điều hành, quyền ra quyết định và mức độ phù hợp với KPI chiến lược. Tiền lương thử việc do hai bên thỏa thuận nhưng ít nhất bằng 85% mức lương của công việc đó, theo Khoản 1 Điều 25 và Điều 26 Bộ luật Lao động năm 2019.
Doanh nghiệp phải báo trước ít nhất 120 ngày đối với hợp đồng không xác định thời hạn hoặc hợp đồng xác định thời hạn từ 12 tháng trở lên. Đối với hợp đồng có thời hạn dưới 12 tháng, thời hạn báo trước ít nhất bằng 1/4 thời hạn hợp đồng. Đây là điểm khác biệt lớn so với lao động thông thường, theo Khoản 2 Điều 7 Nghị định số 145/2020/NĐ-CP.
Doanh nghiệp được lập thỏa thuận bảo vệ bí mật kinh doanh, bí mật công nghệ khi người lao động làm việc có liên quan trực tiếp đến các thông tin này. Thỏa thuận cần nêu rõ nội dung bảo vệ, thời hạn bảo vệ, quyền lợi và trách nhiệm bồi thường khi vi phạm. Cơ chế này được ghi nhận tại Khoản 2 Điều 21 Bộ luật Lao động năm 2019.
Có, người lao động tiết lộ bí mật kinh doanh, bí mật công nghệ hoặc xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của người sử dụng lao động có thể bị xử lý kỷ luật sa thải. Nếu hành vi liên quan trực tiếp đến tài chính, tài sản, bí mật công nghệ hoặc bí mật kinh doanh, thời hiệu xử lý kỷ luật có thể kéo dài đến 12 tháng, theo Khoản 2 Điều 125 và Khoản 1 Điều 123 Bộ luật Lao động năm 2019.
Không, tranh chấp về xử lý kỷ luật sa thải, đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động, bồi thường thiệt hại hoặc trợ cấp khi chấm dứt hợp đồng không bắt buộc qua hòa giải. Doanh nghiệp có thể yêu cầu Tòa án nhân dân có thẩm quyền giải quyết trực tiếp nếu hồ sơ chứng cứ đầy đủ. Căn cứ áp dụng là Khoản 1 Điều 188 Bộ luật Lao động năm 2019.
Thời hiệu yêu cầu Tòa án giải quyết tranh chấp lao động cá nhân là 01 năm kể từ ngày phát hiện hành vi bị cho là vi phạm quyền và lợi ích hợp pháp. Doanh nghiệp nên bảo toàn hợp đồng, KPI, email, nhật ký truy cập, biên bản bàn giao và quyết định xử lý ngay khi phát sinh tranh chấp. Thời hiệu này được quy định tại Khoản 3 Điều 190 Bộ luật Lao động năm 2019.
Hợp đồng lao động cấp cao cần được thiết kế như hợp đồng lao động với người quản lý doanh nghiệp, gắn chặt quyền hạn, KPI, lương thưởng, ESOP, bảo mật, xung đột lợi ích và quy trình bàn giao. Doanh nghiệp không nên dùng mẫu hợp đồng phổ thông cho CEO/CFO/COO, vì thiếu điều khoản kiểm soát dữ liệu, thu hồi lợi ích hoặc chấm dứt đúng luật có thể dẫn đến tranh chấp tài chính và gián đoạn quản trị. Để rà soát, đàm phán hoặc chuẩn hóa hồ sơ nhân sự cấp cao, Quý doanh nghiệp liên hệ Hotline:1900636389 để được Tư Vấn Long Phan. hỗ trợ chuyên sâu.
📚 Bài viết được tư vấn chuyên môn dựa trên hệ thống văn bản pháp luật sau:



Lưu ý: Nội dung bài viết công khai tại website của công ty Tư vấn Long Phan chỉ mang tính chất tham khảo về việc áp dụng các chính sách pháp luật. Tùy từng thời điểm, đối tượng và sự sửa đổi, bổ sung, thay thế của chính sách pháp luật, văn bản pháp lý mà nội dung tư vấn có thể sẽ không còn phù hợp với tình huống Quý khách đang gặp phải hoặc cần tham khảo ý kiến pháp lý. Trường hợp Quý khách cần ý kiến tư vấn cụ thể, chuyên sâu theo từng hồ sơ, vụ việc, vui lòng liên hệ với Chúng tôi qua các phương thức bên dưới. Với sự nhiệt tình và tận tâm, Chúng tôi tin rằng Long Phan sẽ là nơi cung cấp giải pháp đáng tin cậy của Quý khách hàng.
Để lại email để nhận thông tin mới nhất từ chúng tôi